“Dù có tốt thế nào đi nữa, chúng tôi cũng không phải là bố mẹ” – Karino (4/5)

Lớp học mẫu giáo hiểu rõ được những gì Kotaro đã, đang trải qua và mọi người đều ngưỡng mộ Kotaro bởi cậu bé có được những người hàng xóm, những người tưởng chừng như xa lạ nhưng lại vô cùng yêu thương và quan tâm đến cậu bé. Mọi người đều luôn nghĩ đến hạnh phúc của Kotaro và cố gắng thực hiện điều đó. 

Nhưng đúng như Karino nói, dù tình yêu thương của họ nhiều đến như thế nào thì bố mẹ vẫn là người quan trọng nhất đối với một đứa trẻ. Đáng thương thay, với Kotaro, bố mẹ lại không phải là những người khiến cậu hạnh phúc mà nước mắt và những vết thương lòng của Kotaro lại xuất phát từ gia đình.

“Cháu không cần phải ăn khăn giấy nữa. Nên đâu cần mua khăn giấy ngọt nhỉ?” – Karino (3/5)

Trò chơi (1/3)