“Cháu không phiền đâu. Cô có khóc cháu cũng không ghét cô đâu. Cháu đã chứng kiến người lớn khóc khá (1/5)

Kotaro luôn trưởng thành, tinh tế và sống tình cảm hơn so với độ tuổi của cậu. Khi thấy mắt của cô “tiểu thư” Mizuki, Kotaro đã nhanh chóng tìm chai nước lạnh và giúp cô chườm mắt để giảm sưng. Không chỉ thế, cậu còn dành lời an ủi đến với cô mà không cần biết lý do trước đó là gì. Thế nhưng, qua câu nói trên, dường như chúng ta cảm nhận được điều yếu đuối trong những trận khóc của “người lớn” mà Kotaro nhắc đến.  

Gia đình thường xuất hiện qua những cảnh kí ức hay lời tự sự của Kotaro. Bằng những ám ảnh còn lại, chúng ta cảm thấy đau lòng khi Kotaro bị bố bạo hành, mẹ mắc căn bệnh trầm cảm đến mức bỏ rơi cả đứa con của mình. Và cậu bé chứng kiến, chịu đựng tất cả, mọi thứ vượt quá sức của một đứa trẻ chỉ mới 4 tuổi.

Mất đi gia đình (5/5)

“Cháu không biết việc mình sinh ra là một điều tốt” – Sato Kotaro (2/5)