in ,

VÃI CHƯỞNGVÃI CHƯỞNG

Bộ truyện tôi đọc dựa trên câu chuyện có thật…

Một bộ phim hay một bộ truyện đặc biệt là thể loại kinh dị sẽ được buff sức mạnh lên đáng kể nếu nó được kèm theo cụm từ “dựa trên câu chuyện có thật” đúng không nào. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày tôi phát hiện ra bộ manga từng gây ám ảnh cho tôi lại được khắc họa trên một câu chuyện có thật, đúng hơn là dựa trên một vụ thảm sát gây chấn động Nhật Bản vào năm đó. Tôi thật sự không khuyến khích các bạn đọc nó xíu nào, nhưng vì sự tò mò chắc chắn các bạn cũng len lẻn lên Google rồi mò ra nó thôi nên tôi cũng mặc kệ.

Vụ án Junko Furuta

Nạn nhân Junko Furuta

Đây là một trong những vụ án kinh hoàng nhất lịch sử Nhật Bản trong giai đoạn cuối những năm 80 và đầu những năm 90. Chỉ cần gõ tên cô gái xấu số, đáng thương này lên mạng, lập tức có vô số nguồn thông tin hiện ra cho bạn cùng những hình ảnh vô cùng man rợ. Khuyến cáo không dành cho đàn ông mang thai, phụ nữ đang cho con bú, trẻ nhỏ hay những con người ngây thơ, trong sáng và có một tâm hồn mỏng manh, yếu đuối (như tôi) nhé!

Tôi không nhớ chính xác khoảng thời gian tôi biết đến vụ án này là vào thời điểm nào, nhưng bạn có tin không, kể từ khi tôi ngu dại tò mò tìm đến và đọc hết những thông tin của vụ án này, tôi đã bị ám ảnh một thời gian, thậm chí cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không tài nào quên được… Tôi thật sự không muốn gợi nhớ bất kỳ ký ức gì về nó nữa, nhưng vì bản tánh là một con người lương thiện, tôi sẽ cảnh báo các bạn để không phải đọc nó, mặc dù tôi biết cũng vô dụng.

Nói ngắn gọn cho vụ án này thì đây là một bi kịch của nữ sinh trung học 17 tuổi – Junko Furuta. Junko xấu số là nạn nhân trong một vụ bắt cóc, hành hạ và tra tấn dã man đến chết, thực chất vụ án còn có tên gọi khác là “vụ án mạng nữ sinh trung học bê tông”, bởi thi thể của cô được tìm thấy trong một khối bê tông lớn chứa những hơn 200 lít bê tông. 

Nếu chỉ dừng chân ở đây thì tôi sẽ không phải warning các bạn làm gì, nhưng thực hư của vụ việc được khắc họa từng chi tiết trong suốt những chuỗi ngày bị giam cầm và bạo hành dã man, tôi thề tôi nổi da gà và rùng mình khi đang viết những dòng này đây! Giờ thì hãy bắt đầu với những bộ truyện được liên kết với vụ án thôi nào…

Shin Gendai Ryoukiden 

Manga Shin Gendai Ryoukiden 

Bộ truyện này của tác giả Uziga Waita không chỉ gây ám ảnh trong những tình tiết được khắc họa mà còn tác động mạnh mẽ đến tinh thần và tâm lý của người xem, nên nó hoàn toàn không phù hợp cho những đứa trẻ mới nhú. Ngay cả là một người gần trưởng thành như tôi còn phải e dè hối hận đây mà, tự dưng nghĩ lại tôi thấy mình ngu quá, chả có lý trí hay con tim nào mách bảo rằng tôi nên đọc nó, nhưng tôi vẫn bị một thế lực vô hình dụ dỗ.

Nếu bạn chưa biết đến Uziga Waita thì ông chính là mangaka trong làng truyện Guro, Shin Gendai Ryoukiden cũng là bộ truyện tôi chỉ đọc 1 lần và duy nhất của thể loại này, và hiển nhiên, tôi sẽ không bao giờ đụng vào nó thêm một lần nào nữa, xin là xin vĩnh biệt…

Câu chuyện được mở đầu khi một đám nam sinh (hay một đám yakuza) giả vờ lên kế hoạch “anh hùng cứu mỹ nhân” để tiếp cận nạn nhân xấu số. Chúng thực hiện bằng cách cố tình va chạm làm ngã xe của Junko rồi tên cầm đầu Miyano sẽ đóng vai làm “người tốt bụng”, dụ dỗ và đưa cô đến căn nhà bỏ hoang rồi lần lượt tiến hành những hành vi đồi bại. Tôi thật sự không nhớ lúc trước mình đã đọc bộ này ở đâu, chỗ nào và ngôn ngữ gì nữa, thật tốt nếu tôi có thể quên luôn cả nó, nhưng bạn thấy đấy, nếu quên thì tôi đã không ngồi ở đây run cầm cập những ngón tay để tạo nên những dòng tâm tư này cho các bạn. 

Một sự thật phẫn nộ mà tôi muốn lên án rằng, tại sao một số người khi đọc nó lại có thể tự nhiên thốt ra những câu từ “ôi bình thường mà”, “còn nhẹ đó”, “đâm chém, máu me trong guro là hiển nhiên mà”,… Tôi thoạt nghĩ, có lẽ bọn họ chả hiểu gì về cốt truyện và ý nghĩa thật sự mà tác giả muốn mang lại cả, nếu biết được nó là một sự việc dựa trên câu chuyện có thật, họ vẫn có thể ung dung thốt ra những câu từ như thế nữa hay không? Các bạn phải biết rằng, tất cả những hình ảnh máu me, bạo hành thảm khốc đó đều được thực hiện ở ngoài đời trên cơ thể của một cô bé chỉ mới 17 tuổi. Nếu đọc truyện chỉ để muốn thỏa mãn sở thích thì nên tìm rõ nguồn gốc của nó rồi hãy đọc nhé, đừng vội phun ra những câu từ mà chính nó lại là thứ đánh giá được con người của bạn.

17 Sai (Tuổi 17)

Manga 17 Sai

Đối với cốt truyện của “Tuổi 17” cũng là cái tên nói lên tình tiết của vụ án, nhưng nội dung được thay đổi khá nhiều, có thể nói gần như toàn bộ câu chuyện. Đến cả tên nhân vật cũng bị thay đổi, không còn là Junko nữa mà thành Sachiko, thậm chí Junko trong phiên bản này còn có một cô em gái sinh đôi, và cô em gái đó chính là nhân vật mấu chốt để cứu lấy người chị gái xấu số của mình. 

So với vụ án hay bộ truyện trước đó tôi cân nhắc mọi người thì ngược lại “17 sai” là bộ manga có tình tiết nhẹ nhàng hơn nhiều. Với cái kết có hậu là Sachiko được cứu sống kịp thời và thậm chí tên đầu xỏ Miyano còn được tẩy trắng đáng ngờ. Theo quan điểm của tôi, cái kết có hậu mà tác giả mang lại như muốn đem đến cho chúng ta một tia hy vọng, cho chúng ta có một cái nhìn tích cực hơn khi đối mặt với vụ án thảm khốc của Junko Furuta, thế nhưng việc tẩy trắng tên tội phạm tàn ác đó thật sự là điều xứng đáng? 

Vốn dĩ bọn tội phạm ngoài đời là những kẻ không có lương tâm, chúng còn rất trẻ nhưng lại có suy nghĩ và hành động tàn bạo và vô nhân cách, tôi thật sự không biết phải dùng những từ ngữ nào để nói về chúng nữa, phải chăng chúng là những kẻ chẳng ra gì nên sẽ chẳng có từ ngữ nào có thể diễn tả nên con người của chúng một cách chính xác nhất. 

Một bộ truyện dựa trên vụ án có thật nhưng lại không đủ mức độ lên án hành động vô đạo đức của những tên tội phạm thì mục đích của nó để làm gì?

Lời kết

Quá đủ rồi, quá mệt rồi…Tôi tự nhủ với lương tâm rằng mình sẽ không bao giờ đụng vào những bộ truyện như thế này thêm một lần nào nữa. Các bạn cũng vậy nhé, đây là lời khuyên chân thành cuối cùng của tôi, một mình tôi dại dột là quá đủ rồi…

What do you think?

Mikey cười

Ai rồi cũng gục ngã trước mèo thôi