in

BLUE PERIOD – SỰ TỰ Ý THỨC CỦA YATORA

Hôm nay Blue Period của tác giả Yamaguchi Tsubasa chính thức được lên kệ ở Việt Nam. Tôi cũng mua được một cuốn. Thật tình thì chưa đọc xong, vì tôi kỳ vọng khá cao ở bộ này và bộ này cũng có khá nhiều điều để phân tích nữa. Và series mổ xẻ Blue Period bắt đầu với sự tự ý thức bản thân của nhân vật chính: Yaguchi Yatora.

Trong tâm lý học có hai khái niệm là “tự nhận thức” (self-awareness) và “tự ý thức” (self-conciousness). Nếu tự nhận thức là hiểu được hành vi và suy nghĩ của bản thân, từ đó định hướng được cách hoàn thiện chính mình, thì tự ý thức lại mang một ý nghĩa tiêu cực hơn. Nó cũng là việc ý thức về bản thân, nhưng thường người tự ý thức sẽ không đưa ra biện pháp cải thiện mà sẽ hoang mang, bối rối, khép mình lại.

Ví dụ như mọi người đang đứng trước một lớp học để thuyết trình. Khi mọi người đứng trên bục, sẽ có lúc mọi người nhận ra hành động của mình quá gượng gạo, hay lời nói thì vấp váp. Lúc này rất ít người sẽ làm chủ được tình huống. Phần đông mọi người sẽ sợ hãi và run rẩy, rơi vào mặc cảm, tự ti.

Ban đầu tôi phân vân không biết nên xếp tình trạng ở đầu truyện của Yatora vào “tự nhận thức” hay “tự ý thức”. Cậu bạn đưa ra những kiến giải và hiểu được điều đó. Nhưng chính lời kết luận của cậu đã cho tôi câu trả lời rằng đó là “tự ý thức”. Bởi lẽ, cậu không hiểu được chính mình đang làm gì nữa, và xu hướng giải quyết tiêu cực của cậu lúc này là bỏ mặc suy nghĩ đó.

Nếu mọi người từng xem qua “Never Have I Ever”, một series rom-com của Mỹ, thì sẽ để ý rằng bác sĩ tâm lý của nữ chính Devi luôn cố gắng thuyết phục cô bé kể về người cha quá cố của mình. Ông lên cơn đau tim và qua đời ngay trong buổi hòa nhạc ở trường của con gái. Ký ức đấy rõ ràng đã ảnh hưởng rất nhiều đến Devi nhưng cô không hề nhận ra – chính sự bỏ mặc cho nỗi đau đã đảo lộn rất nhiều thứ trong cô bé. Và trường hợp của Yatora cũng vậy.

Ở đầu truyện, Yatora kể rằng cha cậu nói với cậu: “Con sẽ trở thành một kẻ nhạt nhẽo nếu chỉ biết cắm mặt vào học hành”. Còn người mẹ thì lại bảo Yatora: “Đừng chơi bời lêu lổng mà hãy học tập đàng hoàng đi”. Sau cả hai câu trích, cậu đều chêm thêm câu “Như vậy đấy”. Yatora không hề ý thức được tầm quan trọng của ảnh hưởng từ hai lời dạy đó đến bản thân mình. Trước mắt tôi không rõ cha mẹ Yatora có hoàn cảnh thế nào, tôi chỉ mới thấy mẹ của Yatora – bà quả thực là một Asian mom chính hiệu, khi con vừa về đã hỏi điểm số, và mua sách hướng dẫn đại học cho con. Có thể thấy mẹ Yatora quan sát cậu rất sát sao.

Tuy nhiên, cậu không hoàn toàn bị bà kiểm soát. Lối sống chơi thâu đêm – sáng ăn mỳ của Yatora rõ ràng là bị ảnh hưởng bởi lời nói của người cha. Cậu vẫn là một thiếu niên sợ bị bỏ lại phía sau khỏi những người bạn “không nhạt nhẽo”. Cậu tiếp tục lối sống như vậy để chứng tỏ mình “không nhạt nhẽo”, nhưng đồng thời vẫn theo lời mẹ là học hành chăm chỉ. Yatora tuy ăn chơi, điểm số trên lớp vẫn cao và xếp hạng 4.

Được rồi nghe có vẻ hoàn mỹ nhỉ, nhưng, không ai có thể có hai lối sống như vậy được. Đặc biệt là với một học sinh lớp 11. Việc cố gắng hoàn thiện cả hai mặt cuộc đời chỉ giống như vùng vẫy trong cái bể sâu, ngụp lặn cũng không tìm được bến bờ.

“Gần đây, mình nhận ra rằng nâng cao điểm số khá giống việc giao tiếp với người khác, cũng giống niềm vui lúc hoàn thành nhiệm vụ trong game. Để hoàn thành nó, mình phải bỏ nhiều công sức hơn so với người khác. Kết quả tốt cũng từ đó mà ra. Tất cả chỉ có vậy, nhưng… Mỗi lần được khen, mình lại chẳng cảm thấy gì. Cái cảm giác trống rỗng này là sao chứ.” (Bản dịch của NXB Trẻ)

Ba của Yatora luôn khuyến khích cậu theo đuổi những gì mình thích, trong khi mẹ lại mong muốn cậu trở thành học sinh giỏi, đại khái là con nhà người ta chính hiệu. Chính vì không thống nhất được cách dạy nên tư tưởng của Yatora bị hổng. Cậu không xác định được ý nghĩa của việc mình làm, hay nên đi theo hướng nào. Con đường cậu đi đang mù mịt mà không có ai hướng dẫn. Chính những mông lung, mâu thuẫn ấy đã dẫn đến sự trống trải trong Yatora, khi cậu không hiểu được ý nghĩa của việc quan trọng hóa một vấn đề gì đó. Nếu như ta bị hoang mang giữa hai thái cực hoàn toàn khác nhau – ở đây là việc dạy con của ba mẹ Yatora – thì vô thức ta sẽ rụt người lại, không dám kỳ vọng quá nhiều, nghĩa là chừa lại đường lui cho mình để khỏi phải thất vọng. Yatora đang mâu thuẫn với chính bản thân mình.

Vậy nên, suy nghĩ của Yatora là sự tự ý thức của cậu về hoàn cảnh hiện tại. Cậu không biết giải quyết nó thế nào, hay thậm chí có thể nói là không bận tâm đến việc tìm cách giải quyết – giống như Devi trong ví dụ tui nêu trên. Nội tâm của Yatora hiện đang vô cùng mông lung và yếu ớt, tiền đề cho cú “hích” thay đổi mọi thứ trong cuộc đời cậu.

Leave a Reply

What do you think?

Quý phi lúc nào cũng muốn được lười biếng – Manhua hài hước giải trí ngày hè

TỔNG HỢP MANHWA CỔ KHÔNG QUÁ NỔI P3